...
Thời gian, hoàn cảnh. Ai cũng có hoàn cảnh riêng để lo, ở với người nào thì gia đình người đó lo. Có điều bệnh của Thu An kéo dài hết năm này qua năm khác nên ai có thể "chịu" mãi được. Phận ai nấy lo, Ngọc Hương đã sống mấy mươi năm với Thu An. Vinh quang cũng nhiều, giờ về già đau khổ cũng không ít.
Chị Hoàng, con của người vợ trước hiện ở SG. Cũng thỉnh thoãng ghé thăm Cha của mình, thì cũng mua cho Ba vài thức ăn nước uống rồi về, chứ có ai phụ nuôi, cận kề, thay thế giúp Ngọc Hương. Cái nét đẹp Ngọc Hương ở tuổi 60, một sức sống vẫn còn đó nhưng chất chứa nổi buồn vì "bế tắt" trong tình cảnh. Khi ngồi nói chuyện với Ngọc Hương - Thu An, thấy ánh mắt của Thu An nhìn Ngọc Hương, chắc ông buồn lắm vì đã để người vợ (người học trò) trẻ mấy mươi năm sống và chăm sóc cho mình, còn mình thì nằm đó ôm bình oxy để thở.
Cho nên có lần mới nghe Kim Gíac nói: "Tôi khâm phục lòng chung thuỷ của nó (Ngọc Hương), dù bất kỳ hoàn cảnh nào cũng sống với Thu An".
NS Ngọc Hương thân! Thấy tình hình bế tắt của cô, cháu cũng chẳng biết làm sao. Chỉ cầu mong cho chú Thu An được bình an, sức khoẻ được tốt hơn để cô đở lo và thảnh thơi đầu óc.
Chắc kiếp sau cô sẽ hết sức hạnh phúc, qui luật bù trừ của thượng đế.
